Lê Thị Nhung – Người dệt nên những ước mơ Việt
Tôi gặp Lê Thị Nhung trong lớp IPS, không phải bằng một câu chuyện thành tích hay những con số ấn tượng. Tôi gặp chị bằng cảm giác rất rõ ràng: đây là một người đã đi rất xa từ nơi mình bắt đầu, và vẫn còn đang đi tiếp. Không vội vàng kể về mình, không cố chứng minh điều gì, Nhung mang theo một năng lượng trầm, chắc và rất thật – thứ chỉ có ở những người đã từng đi qua thiếu thốn, va đập và tự đứng dậy bằng chính đôi chân của mình.
Lê Thị Nhung là ai trong hành trình IPS?
Trong lớp IPS, mỗi người đều có một xuất phát điểm khác nhau. Có người đến từ môi trường học thuật, có người từng thành công sớm, cũng có người như Nhung – mang theo cả một tuổi thơ lao động sớm, nghèo khó và nhiều bài học không có trong sách vở. Nhung sinh năm 1988, quê Thanh Hóa – một miền đất không ưu ái ai, nhưng lại rèn con người ta bằng sự bền bỉ rất riêng.
Điều khiến tôi ấn tượng không phải là việc chị đang sở hữu nhà máy hay kinh doanh trong ngành dệt may, mà là cách chị nhìn về tiền, về lao động và về con người. Ở Nhung, tôi thấy rất rõ một điều: tiền chưa bao giờ là đích đến cuối cùng. Tiền là công cụ để bảo vệ gia đình, để tạo ra sự an tâm và để xây dựng một tương lai tử tế hơn cho những người đi cùng mình.
Tuổi thơ lao động sớm và những bài học không sách vở
Nhung không có một tuổi thơ đúng nghĩa. Khi nhiều đứa trẻ còn được chơi đùa, chị đã theo bà ra chợ bán trứng gà từ lúc còn học mẫu giáo. Lên lớp 3, chị biết mua rau muống ở đầu chợ, mang ra cuối chợ bán để kiếm lời. Lên lớp 5, chị tự mình đi sang các huyện khác mua mít xanh về ủ chín để bán, và cũng chính lần đó, chị bị lừa – một cú ngã đầu đời rất sớm.
Khi Nhung kể câu chuyện này, tôi không nghe thấy sự cay cú hay oán trách. Tôi nghe thấy sự tỉnh táo. Chị nói rất nhẹ rằng: từ lần đó, chị hiểu thương trường không có chỗ cho sự non nớt. Bài học ấy theo chị suốt đời, và cũng lý giải vì sao sau này Nhung làm kinh doanh rất chậm, rất chắc, rất kỷ luật.
Gia đình Nhung từng trải qua những năm tháng cực kỳ khó khăn. Ba chị phải vào miền Nam làm thợ hồ, để lại mẹ và các con ở quê. Có những ngày, Nhung đi từ đồi này sang đồi khác hái rau má, mỗi bó bán được 200 đồng. Sau một tuần, chị để dành được 11.000 đồng – số tiền đủ để mua một cái chân giò heo.
Nhưng Nhung đã không mua. Không phải vì không thèm, mà vì chị hiểu số tiền đó còn quan trọng hơn một bữa ăn. Khi nghe đến đây, tôi thực sự lặng đi. Bởi không phải ai cũng sớm hiểu rằng tiền không chỉ để tiêu, mà để bảo vệ những ngày sau.
Người mẹ và động lực sống cả một đời
Có một hình ảnh Nhung kể mà tôi không quên được: mẹ chị leo lên giàn giáo cao hàng chục mét, bê những thùng bê tông nặng trĩu, nước xi măng chảy xuống đầu, xuống vai. Mỗi tối về nhà, mẹ đau đầu, tê buốt, mệt lả.
Nhung nói rằng, khi ấy chị không có nhiều ước mơ. Chỉ có một điều duy nhất: phải lớn thật nhanh, phải kiếm được tiền để mẹ không còn phải sống như vậy nữa. Động lực đó không bộc phát, không hào nhoáng, mà âm thầm theo chị suốt nhiều năm, trở thành trục chính cho mọi quyết định sau này.
Học tập, tự lập và lựa chọn không dựa dẫm
Lên đại học, Nhung là một sinh viên học tốt và rất tự lập. Chị đi làm gia sư để tự nuôi sống bản thân, không trông chờ vào gia đình vốn đã kiệt quệ. Những năm tháng đó rèn cho chị sự kỷ luật, khả năng chịu trách nhiệm và thói quen không đổ lỗi – những yếu tố tôi thấy rất rõ trong cách chị học và làm tại IPS.
Việc lập gia đình không khiến Nhung chùn bước. Ngược lại, đó là lúc chị bước vào một giai đoạn trưởng thành hơn, khi vừa phải chăm lo gia đình, vừa tìm con đường sự nghiệp phù hợp.
Ngành dệt may – nơi Nhung gửi gắm giấc mơ Việt
Nhung bén duyên với ngành dệt may một cách tự nhiên. Nhưng điều khiến chị ở lại lâu dài không phải là cơ hội ngắn hạn, mà là niềm tin rất rõ ràng: người Việt hoàn toàn có thể sản xuất ra những sản phẩm chất lượng cao, đạt tiêu chuẩn quốc tế và mang thương hiệu Việt Nam.
Khi Nhung nói về những chiếc khăn cotton, sợi tre, tôi không nghe thấy giọng của một người bán hàng. Tôi nghe thấy giọng của một người làm nghề. Với chị, sản xuất không chỉ là tạo ra hàng hóa, mà là tạo ra uy tín, trách nhiệm và niềm tự hào.
Xây dựng nhà máy và tư duy kinh doanh bền vững
Hôm nay, Nhung đã xây dựng được nhà máy sản xuất khăn với nhiều dòng sản phẩm khác nhau, cùng hệ thống nhập khẩu nguyên vật liệu phục vụ sản xuất và xuất khẩu. Nhưng khi nói về thành quả, chị nhấn mạnh nhiều nhất đến con người.
Những nhân viên làm việc cùng Nhung không chỉ có công ăn việc làm, mà có cơ hội trưởng thành, học nghề, có thu nhập ổn định và có niềm tin vào tương lai. Nhung tin rằng một doanh nghiệp mạnh không phải vì lợi nhuận ngắn hạn, mà vì nó giúp con người sống tốt hơn.
Lê Thị Nhung trong lớp IPS – đi chậm để đi xa
Trong lớp IPS, Nhung không phải người nói nhiều. Nhưng chị học rất kỹ, làm rất đều và không bỏ cuộc giữa chừng. Tôi thấy ở Nhung tinh thần của những doanh nhân đi đường dài: không tìm đường tắt, không chạy theo hào quang, mà kiên nhẫn xây từng lớp nền.
Hành trình từ những bó rau má 200 đồng đến nhà máy sản xuất khăn không phải câu chuyện để ngưỡng mộ, mà để soi chiếu. Nó nhắc chúng ta rằng xuất phát điểm không quyết định đích đến, nhưng thái độ sống thì có.
Dệt khăn, dệt ước mơ và dệt niềm tin
Nhung từng nói với tôi rằng chị không chỉ dệt khăn. Chị dệt ước mơ cho người lao động, cho những người trẻ đang loay hoay tìm lối đi, và cho chính bản thân mình – một người phụ nữ đi lên từ gian khó nhưng không để quá khứ níu chân.
Với tôi, Lê Thị Nhung là một minh chứng rất rõ cho tinh thần IPS: học để làm, làm để phụng sự, và sống một cuộc đời có trách nhiệm với chính mình và với cộng đồng.
Lời kết từ Nguyễn Thị Kiều Trang
Có những con người không cần kể quá nhiều về thành tích, bởi chính cách họ sống đã là câu trả lời. Lê Thị Nhung là một người như vậy. Hành trình của chị không ồn ào, nhưng đủ sâu để khiến người khác phải dừng lại và suy ngẫm.
Nếu bạn đang tìm kiếm một hình mẫu doanh nhân không hào nhoáng, nhưng bền bỉ, tử tế và đi rất xa từ nơi mình bắt đầu, thì câu chuyện của Lê Thị Nhung là một điều đáng để đọc chậm lại và cảm nhận.
Leave a Reply