Một Người Bạn Cùng Lớp Eagle Camp & IPS Khiến Tôi Nhìn Kinh Doanh Khác Đi
Tác giả: Nguyễn Thị Kiều Trang
Tôi Không Gặp Anh Ở Ngoài Đời, Mà Gặp Trong Một Môi Trường Áp Lực
Tôi gặp Đỗ Hải Vương Nam trong lớp học Eagle Camp, sau đó là IPS – những chương trình mà ở đó, con người khó “diễn”.
Ở Eagle Camp và IPS, bạn không thể chỉ nói hay.
Áp lực, cường độ và sự soi chiếu liên tục sẽ khiến bản chất của mỗi người lộ ra rất rõ.
Và Nam là một trong những người khiến tôi chú ý, không phải vì anh nổi bật,
mà vì anh rất ít khi lệch khỏi chính mình.
Eagle Camp – Nơi Tôi Nhận Ra Có Những Người Không Cần Phải Thể Hiện
Không phải người nói nhiều, nhưng luôn nói đúng chỗ
Trong Eagle Camp, Nam không phải là người giành micro.
Anh cũng không cố chứng minh mình hiểu biết.
Nhưng mỗi lần anh lên tiếng, tôi có cảm giác:
-
anh đã nghĩ đủ lâu,
-
đã đi qua đủ va chạm,
-
và không nói để gây ấn tượng.
Có một kiểu người như vậy:
họ không cần được công nhận ngay, nhưng lại rất khó bị bỏ qua.
IPS – Khi Tư Duy Hệ Thống Của Nam Thể Hiện Rõ Hơn
IPS là nơi không ai “thoát” khỏi việc đối diện với chính mình
IPS không cho phép bạn làm mọi thứ theo cảm xúc.
Ở đó, bạn buộc phải nhìn vào:
-
cấu trúc kinh doanh,
-
cách ra quyết định,
-
và sức chịu đựng dài hạn của bản thân.
Quan sát Nam trong IPS, tôi nhận ra anh có một lợi thế rất lớn:
Anh không vội.
Không vội mở rộng.
Không vội chứng minh.
Không vội chạy theo nhịp của người khác.
Trong kinh doanh, điều này hiếm hơn chúng ta nghĩ.
Một Góc Nhìn Về Phong Thủy Khiến Tôi Suy Nghĩ Lại
Không phải niềm tin, mà là sự tỉnh táo
Trước khi học cùng Nam, tôi luôn giữ khoảng cách với phong thủy.
Không phủ nhận, nhưng cũng không dựa vào.
Nhưng cách Nam nói về phong thủy không giống những gì tôi từng nghe.
Anh không nói về “đúng – sai”,
mà nói về:
-
chu kỳ của con người,
-
trạng thái khi ra quyết định,
-
và việc không nên ép bản thân vượt quá ngưỡng chịu đựng.
Phong thủy, trong cách anh tiếp cận, giống như một công cụ quan sát lại chính mình,
chứ không phải thứ để phó mặc vận mệnh.
Điều Tôi Học Được Khi Quan Sát Một Người Đi Chậm Nhưng Không Đi Lùi
Có một điều tôi để ý rất rõ ở Nam:
anh không đánh đổi sự ổn định nội tâm để lấy kết quả ngắn hạn.
Trong khi rất nhiều người:
-
tăng tốc liên tục,
-
mở rộng bằng mọi giá,
-
rồi kiệt sức lúc nào không hay,
thì Nam giữ cho mình một nhịp đi riêng.
Điều này khiến tôi tự hỏi:
Liệu chúng ta đang làm kinh doanh, hay đang tiêu hao chính mình?
Khi Phụ Nữ Làm Kinh Doanh Nhìn Thấy Mình Trong Câu Chuyện Đó
Là một người phụ nữ làm kinh doanh, tôi nhìn câu chuyện của Nam không phải để so sánh,
mà để soi lại chính mình.
Phụ nữ chúng tôi thường:
-
gánh nhiều vai hơn,
-
ít cho phép mình dừng lại,
-
và dễ tự trách khi không “chạy kịp”.
Những quan sát từ Eagle Camp và IPS giúp tôi hiểu rằng:
đi đường dài cần nhiều hơn sự bền bỉ – cần cả sự nâng đỡ từ bên trong.
Điều Tôi Mang Theo Sau Eagle Camp & IPS
Tôi không mang theo công thức.
Tôi mang theo một sự chắc chắn hơn về con đường mình chọn.
Tôi hiểu vì sao mình muốn đi sâu vào:
đồng hành nội lực – phục hồi tinh thần – tạo không gian an toàn cho những người trưởng thành trong kinh doanh,
đặc biệt là phụ nữ.
Không phải để yếu đi,
mà để không phải mạnh mẽ trong cô độc.
Kết Luận: Có Những Người Khiến Ta Không Muốn Đi Nhanh Hơn, Mà Muốn Đi Đúng Hơn
Nam không dạy tôi điều gì trực tiếp.
Nhưng việc học cùng anh ở Eagle Camp và IPS khiến tôi chậm lại để suy nghĩ.
Về cách mình làm kinh doanh.
Về cách mình đối xử với chính mình.
Và có lẽ, trong một thế giới quá nhiều tiếng ồn,
những người giữ được sự điềm tĩnh lại chính là những người rất mạnh.
Leave a Reply