Gửi những doanh nhân trẻ đang rất vội
Nếu bạn đang đọc bài viết này khi còn rất trẻ, nhiều tham vọng, nhiều kế hoạch và cảm giác rằng mình phải đi nhanh hơn tất cả mọi người xung quanh, tôi hiểu bạn. Tôi đã từng như vậy. Và tôi cũng đang nhìn thấy hình ảnh đó ở rất nhiều bạn trẻ trong lớp IPS: thông minh, học nhanh, làm được việc và khao khát chứng minh giá trị bản thân càng sớm càng tốt.
Nhưng chính vì vậy, tôi muốn kể bạn nghe câu chuyện của một người bạn cùng lớp IPS của tôi – Nguyễn Huỳnh Thu Trúc. Không phải để bạn sao chép con đường của chị, mà để bạn nhìn rõ hơn một điều: tốc độ không quyết định độ dài của hành trình. Hướng đi mới là thứ quyết định bạn có đi xa được hay không.
Thành công sớm chưa bao giờ là câu trả lời cuối cùng
Rất nhiều doanh nhân trẻ tin rằng, chỉ cần thành công sớm, mọi thứ sau đó sẽ tự ổn. Có tiền, có vị thế, có tự do. Nhưng thực tế tôi quan sát được trong cộng đồng doanh nhân là: rất nhiều người đạt được thành tựu sớm, nhưng lại kiệt sức rất nhanh.
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là người đã đi hết một vòng mà nhiều bạn trẻ đang mơ tới. Trước khi bước vào giáo dục sớm, chị đã có 13 năm làm việc trong ngành ngân hàng, đi lên từ nhân viên tín dụng đến Phó Tổng giám đốc phụ trách kinh doanh. Đó là con đường mà rất nhiều người gọi là đỉnh cao.
Nhưng chính khi đứng ở vị trí đó, chị đặt câu hỏi mà không phải ai cũng đủ dũng cảm hỏi: nếu mình tiếp tục như thế này 10 hoặc 20 năm nữa, mình sẽ trở thành ai?
Với doanh nhân trẻ, đây là câu hỏi bạn nên hỏi càng sớm càng tốt, không phải để chùn bước, mà để không đi lạc.
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc giáo dục sớm và bài học về nền móng
Khi Thu Trúc chọn rẽ từ tài chính sang giáo dục, nhiều người cho rằng đó là một bước đi lạ. Nhưng dưới góc nhìn của tôi, đó là quyết định rất logic. Chị nhận ra rằng mọi vấn đề của người lớn – thiếu tự tin, sợ sai, lệch giá trị – đều có gốc rễ từ những năm đầu đời.
Giáo dục sớm, đặc biệt là giai đoạn 0–6 tuổi, giống như nền móng của một tòa nhà. Bạn có thể xây rất nhanh phía trên, nhưng nếu nền móng lệch, càng xây cao càng nguy hiểm. Trong kinh doanh cũng vậy. Nếu bạn xây doanh nghiệp khi nội lực cá nhân còn yếu, hệ giá trị chưa rõ, sớm muộn bạn cũng sẽ trả giá.
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc Clover Montessori không chạy theo việc làm cho trẻ giỏi sớm. Chị tập trung vào việc không làm tổn thương tuổi thơ. Và với tôi, đó là triết lý rất đáng để doanh nhân trẻ suy ngẫm: đừng ép mình lớn quá nhanh khi nội lực chưa kịp trưởng thành.
Đi nhanh rất dễ, đi chậm mới cần bản lĩnh
Trong lớp IPS, tôi quan sát thấy Thu Trúc không phải là người nói nhiều nhất. Nhưng mỗi lần chị chia sẻ, cả phòng đều im lặng. Vì đó không phải là kiến thức học được từ sách, mà là kinh nghiệm đã trả giá bằng thời gian và những lần dừng lại rất đau.
Doanh nhân trẻ thường sợ đi chậm vì sợ bị bỏ lại phía sau. Nhưng thực tế, đi chậm đúng lúc là cách để bạn không phải quay đầu. Rất nhiều người đi rất nhanh trong 3–5 năm đầu, sau đó phải dừng lại vì sức khỏe, gia đình hoặc khủng hoảng nội tâm.
Bài học từ Nguyễn Huỳnh Thu Trúc không phải là hãy chậm lại ngay lập tức, mà là hãy biết lúc nào cần chậm. Khi bạn chưa hiểu rõ mình đang xây điều gì, đừng mở rộng bằng mọi giá.
Doanh nhân trẻ cần học cách xây con người trước khi xây doanh nghiệp
Một điều tôi học được rất rõ từ cách Thu Trúc làm giáo dục là sự kiên nhẫn với con người. Chị đào tạo giáo viên Montessori không phải để họ dạy giỏi hơn, mà để họ quan sát tốt hơn, tôn trọng trẻ hơn và đủ kiên nhẫn để đồng hành lâu dài.
Trong doanh nghiệp, nếu bạn chỉ tập trung vào KPI mà bỏ qua con người, bạn sẽ có kết quả nhanh nhưng không có đội ngũ bền. Doanh nhân trẻ thường mắc sai lầm ở chỗ này: muốn hệ thống chạy nhanh khi con người chưa kịp lớn.
Hãy nhớ rằng, doanh nghiệp không sụp đổ vì thiếu chiến lược, mà vì con người bên trong không chịu nổi áp lực của chính chiến lược đó.
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc tự tin tự lập và bài học cho người lãnh đạo trẻ
Thu Trúc từng nói một câu rất đơn giản nhưng ám ảnh tôi: trẻ chỉ tự tin khi được tôn trọng, và chỉ tự lập khi không bị làm thay. Với doanh nhân trẻ, điều này đúng một cách đáng sợ.
Nếu bạn kiểm soát mọi thứ, quyết thay nhân viên, sửa mọi lỗi nhỏ, bạn đang làm họ phụ thuộc vào bạn. Doanh nghiệp của bạn sẽ không bao giờ lớn hơn chính bạn. Lãnh đạo không phải là làm tốt hơn người khác, mà là tạo không gian để người khác lớn lên.
Đây là bài học rất khó cho doanh nhân trẻ, vì nó đòi hỏi bạn phải buông bớt cái tôi và chấp nhận sự không hoàn hảo trong giai đoạn đầu.
Gia đình, sức khỏe và những thứ bạn không nên đánh đổi
Một điều tôi rất trân trọng ở Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là cách chị giữ gia đình làm điểm tựa. Trong những giai đoạn khó khăn nhất, đặc biệt là đại dịch, chị không đưa ra những quyết định hoảng loạn. Gia đình giúp chị giữ được sự bình tĩnh để không tự phá hỏng những gì đã xây.
Doanh nhân trẻ thường nghĩ rằng, có thể hy sinh vài năm sức khỏe và gia đình để đổi lấy sự nghiệp. Nhưng rất ít người tính được chi phí để lấy lại những thứ đã mất. Nếu bạn đang trẻ, hãy xây doanh nghiệp theo cách mà bạn vẫn còn sức để sống.
Lời kêu gọi hành động dành cho doanh nhân trẻ
Nếu bạn đang ở giai đoạn khởi nghiệp hoặc mở rộng kinh doanh, tôi muốn bạn làm ba việc sau khi đọc bài này.
Thứ nhất, dừng lại và viết ra: bạn đang xây doanh nghiệp này để làm gì trong 10 năm tới. Không phải để kiếm bao nhiêu tiền, mà để trở thành con người như thế nào.
Thứ hai, nhìn lại đội ngũ của bạn. Họ đang được nuôi dưỡng hay chỉ đang bị sử dụng? Bạn đang tạo môi trường để họ lớn lên, hay đang ép họ chạy theo bạn?
Thứ ba, đầu tư vào nội lực cá nhân: sức khỏe, tư duy, giá trị sống. Đừng đợi đến khi kiệt sức mới học cách dừng lại.
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc không phải là hình mẫu để bạn sao chép, mà là tấm gương để bạn soi lại chính mình. Thành công bền vững không đến từ việc bạn đi nhanh hơn bao nhiêu người, mà đến từ việc bạn có đủ bản lĩnh để đi đúng con đường của mình.
Nếu bạn còn trẻ, bạn có lợi thế lớn nhất là thời gian. Đừng tiêu hết lợi thế đó chỉ để chứng minh mình giỏi. Hãy dùng nó để xây nền móng đủ vững cho một hành trình thật dài.
Leave a Reply